Cách tự học ngoại ngữ của Bác Hồ

Bác Hồ là tấm gương sáng để người dân Việt Nam noi theo, đặc biệt là ý trí nghi lực phi phàm và khả năng tự học hỏi không ngừng. Bác biết rất nhiều thứ tiếng: tiếng Anh, Pháp, Trung, Ý, Đức, Nga,……

 

Vào mùa hè năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng Bác ra đi tìm đường cứu nước, để đến được Pháp, Bác đã xin làm phụ bếp trên một con tàu của Pháp. Bác làm tất cả công việc mà người ta thuê để có tiền sinh sống và có cơ hội trau dồi ngôn ngữ này.

Muốn biết cái gì, muốn biết đồ vật nào đó bằng tiếng Pháp, bác đều chỉ tay hỏi người Pháp, rồi Bác viết vào một mẫu giấy, dán vào nơi hay để ý nhất để tranh thủ vừa làm, vừa học. Có lúc Bác viết hẳn vào cánh tay, vừa làm vừa nhẩm từ mới. Tối sau khi làm về, Bác rửa tay, rồi ghi lại những từ mới vào. Học được chữ nào, từ nào, Bác ghép chúng lại thành câu và thực hành ngay. Chỗ nào sai sót Bác nhờ người xung quanh chỉnh sửa ngay.

Ban đầu, Người tập ghép một vài từ, sau ghép thành đoạn, dần dần Người tập viết thành bài dài. Một thời gian sau, Người tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo. Sau mỗi bài báo viết bằng tiếng Pháp, Người đều chép thành 2 bản, một bản lưu giữ lại, còn bản kia gửi cho Tòa soạn.

Trong những lần gửi bài, Bác nói với mọi người trong Tòa soạn rằng ”Tôi rất sung sướng nếu bài viết của tôi được đăng, nhưng dù thế nào cũng xin các đồng chí sửa lỗi tiếng Pháp cho tôi”. Sau mỗi lần bài viết được đăng báo, Bác vui mừng khôn xiết, nhưng Người lại đọc đi đọc lại cẩn thận từng chữ, xem bài viết của mình đúng sai chỗ nào, toà soạn báo đã sửa lại cho mình như thế nào. Theo hướng dẫn của các chủ bút khác, Bác tập đi tập lại, khi thì viết diễn giải cho ra bài, khi lại viết ngắn lại cho súc tích…

Dù công việc bận bịu tới đâu, nhưng cứ sau mỗi ngày làm việc, Bác lại tranh thủ đọc vài trang tiểu thuyết vừa giải trí, thư giãn đầu óc, lại trau dồi kiến thức. Bác thường đọc những tác phẩm của Tonxtoi để học tập cách viết, cách lập luận, rồi Bác tập viết những bài phóng sự. Sáng nào Bác cũng viết từ 5h đến 6h, tới 7h Bác lại bắt tay vào công việc. Dù thời tiết thế nào thì Bác cũng không nản chí.

11 năm sau Bác trở thành chủ bút của tờ báo “Người cùng khổ” viết bằng 3 thứ tiếng. Tên báo bằng tiếng Pháp đặt ở giữa, chữ Ả Rập bên trái và bên phải là chữ Hán, tất cả đều do Bác viết.

Thời gian ở nước Anh, lúc đầu Bác nhận việc cào tuyết trong một trường học, mình mẩy đẫm mồ hôi mà tay chân thì rét cóng nên lại thay bằng việc đốt lò. Từ năm giờ sáng cùng một người nữa, chui xuống hầm để nhóm lửa, suốt ngày đổ than, thay than trong lò. Trong hầm rất nóng, ngoài trời rất rét, và không có đủ quần áo, Bác bị cảm, phải nghỉ việc. Tuy vậy, anh Ba vẫn không ngừng việc học.

Đó là tấm gương tiêu biểu của người học ngoại ngữ điển hình, khoa học và cần mẫn. Chẳng phải tất cả chúng ta đều nên học theo phương pháp của Bác?